Sống Chậm Lại, Yêu Thương Khác Đi

Immediately :

00:00
Hôm nay mình xuống phố, bước chậm rãi tìm đến một quán quen. Vị cà phê nơi đây cũng không có gì gọi là đặc biệt, chỉ là mình thích khung cảnh nơi này. Trước mắt là hàng cây ven đường, có những chuyến xe buýt, xe máy ngược xuôi, có những con người bôn ba bận rộn, và mình cũng được nhìn thấy hình ảnh của mình trong chính họ. Con người ta sẽ có một lần trong đời vùi mình vào công việc để tìm cái mưu sinh và cả sự bận rộn. Cũng giống như mình, bận rộn để thấy mình đang sống, bận rộn để làm nhoè đi những hình ảnh muốn quên nhưng đã từng không thể... Dòng người cứ tất bật như thế, dòng đời cứ buông xuôi ngày này qua tháng nọ, khiến cho mình chẳng còn nhớ mình cô đơn đã bao lâu rồi. Mình từng ước nỗi đau của mình không quá sâu và giá mà trí nhớ của mình không quá tốt, biết đâu mình cũng đã tìm được những mối quan hệ mới tốt đẹp hơn người cũ. Nhưng nếu không nhờ người cũ và những lần đau thương ấy, thì cũng biết đâu đến bây giờ mình vẫn nhìn tình yêu qua lăng kính màu hồng? Ở độ tuổi đôi mươi, có người bảo mình vẫn còn non trẻ chưa hiểu sự đời. Họ nói thì tuỳ họ, mình cũng im lặng chẳng thèm giải thích cuộc đời mình với họ làm gì, vì những thứ đã trải qua chỉ có bản thân chúng ta là người hiểu rõ nhất. Có thể mình vẫn còn non trẻ nên vẫn chưa biết cách quên bẵng nỗi đau của mối tình đầu, nhưng cũng chẳng phải mình cố ấp ủ chấp niệm, mà đơn giản là mình cần thời gian để chữa lành, đồng nghĩa rằng mình muốn sống với cô đơn thêm một khoảng thời gian nữa. Khi trải qua vài chuyện, mình nhận thức mình phải cần tha thứ cho những người đã từng làm mình tổn thương trong quá khứ, mặc kệ là họ có nhận lỗi hay không. Không phải mình cố tỏ ra bao dung hay cao thượng, mà đơn giản đó là cách đầu tiên mình tập yêu chính bản thân mình. Bước tiếp theo mình tập nghiêm khắc với bản thân lại một chút, không dễ dãi để một ai khác bước vào rồi lại vội vã bước ra. Tình yêu đối với mình bây giờ cũng cẩn trọng hơn, không thể đánh giá qua vẻ ngoài là có thể dễ dàng tiếp nhận. Vì khi đã nếm qua những vết cắt đau điếng, con người ta thường cam tâm tình nguyện sống với cô đơn còn hơn là chọn bừa một ai để yêu, và rồi tiếp tục cô đơn trong chính mối quan hệ đó. Mình chậm rãi lật từng trang sách trên bàn, đọc hết trang này đến trang khác. Thanh xuân cũng giống như một quyển sách, có bắt đầu sẽ có kết thúc, nội dung trong đây đều có thăng trầm, buồn vui và ý nghĩa riêng. Mình cũng đã từng nghĩ rằng, những việc mình kiên trì chắc chắn sẽ có kết quả tốt đẹp, nhưng trong chuyện tình cảm dường như là ngoại lệ, vì không phải chỉ một người kiên trì là được. Tách cà phê trên bàn đã nguội, chuyện này đối với mình diễn ra rất thường xuyên, có lẽ là do mình quá chăm chú suy tư. Tách cà phê có nguội hay không đối với mình cũng chẳng phải là việc quan trọng, vì dù sao mình vẫn sẽ dùng hết xem như tôn trọng những người đã bỏ công chế biến. Chỉ là mình thấy tách cà phê khác với lòng người, cà phê dù bị nguội vẫn có thể dùng được, nhưng lòng người một khi đã nguội lạnh chỉ có thể từ bỏ. Vì cuộc sống này khi hai người đã chấp nhận bước đến bên cuộc đời của nhau, là để tìm niềm vui, tìm cho nhau hạnh phúc, không phải mang cho nhau lừa dối và muộn phiền. Mỗi người chỉ sống được một lần, nên hãy sống và yêu sao cho thật chân thành, để sau này trong kí ức của người cũ vẫn nhớ đến ta với những điều tốt đẹp nhất mà ta đã từng dành cho họ. Còn người cứ mãi ôm chấp niệm, thì dù sống lại bao nhiêu cái thanh xuân cũng xem như lãng phí.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Đồng hành cùng PiepMe
  • PieperSTAR
  • Sống Chậm Để Yêu Thương
  • Sống Chậm
  • Chậm

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận