SỐNG KHÔNG HỐI TIẾC

Immediately :

00:00
Tiếc nuối là một trạng thái cảm xúc tiêu cực khi nghĩ về những gì từng trải qua không như mình mong muốn hay đã không thực hiện nó. Nói về quá khứ, người ta thường ngậm ngùi kể về những gì mình chưa làm được chứ không phải là đã làm. Ngày còn bé, ta quanh quẩn trong xóm nhỏ, bên ao làng, chỉ mong thời gian nhanh trôi để lớn lên được bay nhảy ngoài xã hội. Nhưng trưởng thành ta lại hoài niệm, chỉ mong được bé lại để hồn nhiên, vô lo vô nghĩ. Có người nuối tiếc khi ngày ấy chẳng dám thổ lộ với cô bạn mình thích, để rồi khi rời xa ghế nhà trường, bạn bảo bạn đã đợi câu nói câu ấy lâu rồi, còn bây giờ thì đã quá muộn. Có người thì ngậm ngùi tiếc nuối vì thời gian đó đã chẳng cố gắng thêm một chút, kiên trì thêm một chút nên đã bỏ lỡ mất ngôi trường mà mình mong muốn. Đến tuổi xế chiều, ông bà ta hay kể về đam mê, hoài bão mà ngày trẻ bản thân đã ấp ủ trong tim nhưng vì khó khăn của cơm áo gạo tiền mà không có cơ hội để theo đuổi và vùng vẫy với nó thay vì kể về những việc mình đã làm được Trong tình yêu cũng vậy, người ta vẫn thường kể lể hoặc day dứt về tình cũ khi đã đánh mất người yêu mình nhất, thương mình nhất. Tất cả sự hối tiếc trong đời đều xuất hiện sau khi chúng ta đã trải qua nó hoặc mất mát điều gì đó vô cùng quan trọng mà không bao giờ có thể lấy lại được. Người ta vẫn thường hỏi nhau: "Nếu chỉ còn một ngày để sống, bạn sẽ làm gì?" có người trả lời rằng: " sẽ cảm ơn bố, mẹ, gia đình, bạn bè, gặp gỡ và dành tặng 1 cái ôm" hay "sẽ ăn món mình đi, đến nơi mình muốn rồi tạm biệt mọi người", có bạn thì ý nghĩa hơn khi nói :" sẽ cạo trọc đầu như mong muốn đã ấp ủ từ lâu để phần nào hiểu được cảm giác của bệnh nhân ung thư" và còn nhiều, nhiều điều vồ cùng ý nghĩa nữa. Nhưng tại sao ta không thực hiện ngay hôm nay mà phải đợi đến khi "chỉ còn một ngày để sống" mới làm điều ấy? Ranh giới sự sống và cái chết rất mong manh, đâu ai có thể biết trước được rằng mình sẽ sống đến khi nào. Bởi có những người mất vì tai nạn, đột quỵ, điện giật hay chết đuối... trước đó đâu ai biết được rằng hôm nay là ngày cuối cùng của mình. Chính vì thế, ngay từ giây phút này, hãy trân trọng từng giây, từng phút trên cuộc đời này. Phật luôn dạy hãy sống trong chánh niệm, khi ta ăn hãy cảm nhận vị ngon của món ăn, biết ơn người đã chế biến nó, khi ta thở ta biết mình thở ra hay thở vào và gặp gỡ ai cũng hãy cứ yêu thương và bao dung họ. Là người không có được sức khỏe như bao người bình thường và đã từng thấy người anh em, bạn bè cùng căn bệnh, cùng đi viện với mình lần lượt ra đi, mình đã cảm nhận được rõ hơn về sự mong manh của cuộc sống. Điều đó đã khắc sâu vào tâm trí và luôn nhắc nhở mình không được lãng phí thời gian, phải trân trọng từng khoảnh khắc đi qua. Mình đã từng dũng cảm, gạt bỏ hết liêm sỉ của một người con gái để tỏ tình hai người đàn ông. Một là hồi học trung học, hai là thời sinh viên. Vì mình nghĩ, nếu không nói ra, sau này sẽ không còn cơ hội hoặc hết tình cảm rồi, sẽ tiếc nuối thì sao? Mình cũng đã từng mặc lên, cởi xuống chiếc áo Blouse trắng đôi ba lần, chông chênh giữa cuộc đời khi đứng giữa lựa chọn, làm nhà thuốc toàn thời gian hay làm một công việc văn phòng, giờ hành chính và thỏa mãn với đam mê viết lách của mình vào thời gian còn lại. Và mình đã nghĩ nếu một ngày nào đó, mình không còn nhiều thời gian trên cuộc đời này nữa thì liệu mình có tiếc nuối nếu như không được sống với sở thích, mong muốn của mình không? Cuối cùng mình quyết định cất chiếc áo mà mình dành cả thanh xuân để có được vào một góc tủ để đi tiếp trên con đường viết lách. Mặc dù phía trước còn nhiều chông gai, nhưng mình tin, mình đã không hối tiếc khi lựa chọn đi trên con đường này. Mong rằng tất cả chúng ta đều trân quý từng phút giây được sống, gặp gỡ và yêu thương khi còn có thể và luôn nghe theo con tim mách bảo để có một cuộc đời không bao giờ hối tiếc!
  • PieperSTAR
  • PiepMe
  • HỐI TIẾC
  • PiepJOBS

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận