Sự cho đi vô điều kiện của mẹ cha.

Immediately :

00:00
Chúng ta vẫn thường nghe nói rằng "cho đi là hạnh phúc hơn nhận về", điều đó tôi cảm thấy rất đúng. Có một người phụ nữ luôn đứng phía sau tôi và âm thầm cho tôi tất cả những gì tốt đẹp nhất đó chính là mẹ tôi. Có lẽ đối với mẹ, tôi chính là hạnh phúc lớn nhất đời mẹ và những gì mẹ dành cho tôi là vô điều kiện và vô giá. Từ lúc tôi tượng hình trong bụng mẹ, tôi chính là một phần máu thịt của mẹ của cha. Mẹ đã cưu mang tôi suốt những ngày tháng thai kỳ đầy vất vả, và mẹ cũng đã phải trải qua một lần thập tử nhất sinh thì tôi mới được chào đời vì đó là một ca sinh khó. Sau sinh mẹ còn bị băng huyết xém chút nữa mất mạng nhưng cũng may mắn là mẹ đã vượt qua được. Có lẽ lúc đó tiếng khóc của tôi đã tạo thêm động lực để giúp mẹ tôi có quyết tâm phải sống để còn nuôi dưỡng tôi. Khi được ba kể cho nghe về điều này tôi cảm thấy cay ở khóe mắt, thật sự lúc đó tôi cảm thấy thương và biết ơn mẹ vô cùng. Không có tình yêu nào vĩ đại bằng tình yêu của người dám đánh cược mạng sống của mình vì người khác. Mẹ đã không tiếc mạng sống của mình vì tôi, "sự cho đi" của mẹ đối với tôi là vô giá. Và mẹ thật sự cảm thấy hạnh phúc và sung sướng khi nhìn thấy mặt tôi lần đầu tiên. Niềm vui và hạnh phúc của mẹ của cha là tự tay chăm sóc, nuôi nấng nhìn tôi lớn khôn từng ngày. Mỗi giai đoạn khôn lớn, trưởng thành của tôi là tất cả những khổ cực, lo lắng , vui buồn của mẹ cha kéo dài theo năm tháng vì lúc nhỏ gia đình tôi cũng rất nghèo sống nhờ thửa ruộng ông bà để lại. Mẹ cha đã lam lũ sớm hôm ngoài đồng chỉ mong lo cho tôi học hành đến nơi đến chốn không phải cực khổ giống họ. Mẹ cha tôi thường nói vui với hàng xóm là " hy sinh đời bố củng cố đời con" phải cho tôi học đến nơi đến chốn dù bất cứ giá nào vì họ thấy tôi cũng ham học. Mỗi ngày tôi chỉ việc đi học và ở nhà học bài, làm bài tập, chứ chưa bao giờ cha mẹ cho tôi ra ngoài ruộng phụ cho họ vì họ sợ tôi quen tay quen chân rồi cuộc đời tôi sẽ giống họ. Khi tôi đậu vào đại học cha mẹ tôi rất mừng còn tổ chức tiệc ăn mừng và mời hàng xóm đến chung vui vì lúc đó ở xóm tôi chưa ai có con học đến đại hoc. Những ngày tôi học đại học là những tháng ngày ba mẹ tôi vất vả, gian nan chắt chiu từng đồng, không dám ăn dám mặc vì lo chi phí học tập cho tôi. Và khi tôi tốt nghiệp đại học có công việc ổn định thì cha mẹ lại vui mừng khôn siết vì ước mơ của họ đã thành sự thật. Thời gian dần trôi thì giờ đây gia cảnh nhà tôi cũng khá hơn trước nhiều vì không còn phải lo cho tôi nữa, cha mẹ giờ cũng không còn vất vả ruộng đồng sớm hôm như trước. Nhưng nhìn lại thì cha mẹ tôi đã già đi rất nhiều, từng nếp nhăn, vết chân chim và cả mái tóc đã bạc đi rất nhiều. Cha mẹ đã cho và vì tôi đánh đổi rất nhiều thứ quý giá nhất của đời người : " đó là đánh cược tính mạng để có tôi tồn tại trên cõi đời này, và yêu thương tôi vô điều kiện. " Sự cho đi " vô điều kiện và không đòi hỏi gì. Họ cảm thấy hạnh phúc khi cho tôi tất cả những thứ quý giá của họ. Tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc đến mẹ và cả cha những người đã yêu thương con vô điều kiện, con yêu cha mẹ nhất trên đời, cảm ơn vì con được làm con của cha mẹ. Chúc cha mẹ luôn khỏe mạnh và sống mãi bên con.
  • Cho Đi Là Hạnh Phúc
  • PieperSTAR
  • kênh quà tặng
  • cho đi

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận