TẬP ĐỀ CƯƠNG TRÊN GIƯỜNG BỆNH VIỆN

Immediately :

00:00
Các cô ở viện bảo bà là có tương lai nhất đấy. Có gì đâu mà có tương lai. Mà có hay không thì đứa nào cũng như đứa nào thôi. Bà còn khỏe mạnh hơn bọn tôi, còn đi học, đi làm được. Nên bà phải cố lên đấy! Đó là những lời cuối cùng Th nói khi tôi đến thăm bạn vào một chiều ở bệnh viện Bạch Mai. Chúng tôi quen nhau từ khi cùng đi viện tại Bệnh viện đa khoa Hà Đông. Hàng tháng, cứ đến hẹn lại lên, chúng tôi lại gặp nhau, năm cùng phòng với nhau, rút kim hay thay cho nhau những chai dịch truyền dần dà rồi thân nhau như anh chị em trong nhà. Cái khoa máu ở viện tỉnh cũng nhỏ tý à, bệnh K máu được xếp riêng bên dưới, trên này là 2, 3 phòng dành cho các bệnh về máu, đa số là Thalassemia. Th, T.A hay Lâm, Thu, Quyên, Nguyên… đều được tôi coi như những đứa em của mình. Mấy đứa Th, T.A, Nguyên, Nghĩa đều đã nghỉ học rồi. Có đứa thì học được đến hết cấp 2, có đứa lại chỉ học đến lớp 5 cho biết mặt chữ,biết tính toán rồi nghỉ. Cũng đúng thôi, cứ tháng nào cũng đi viện đều như vắt chanh thì sao mà theo được. Tháng có 30 ngày thì đứa nào cũng nghỉ mất 7 ngày, 10 ngày, có khi hơn thì làm sao mà theo kịp được các bạn trong lớp. Tôi thấy thực sự biết ơn các y bác sĩ và thầy cô giáo, mẹ và thực sự cảm phục mẹ tôi và chính bản thân mình đã vượt qua được hành trình vừa đi học, vừa đi viện đó. Nhớ ngày ấy cứ mỗi lần đi viện về, vội vàng ăn cơm xong là phi con ngựa sắt đến nhà bạn mượn vở về chép bài. Chép xong đến 9, 10 giờ tối lại tiếp tục ngồi làm bài tập đến 11, 12 giờ đêm thì ngủ. Hôm nào truyền máu về muộn hoặc mệt, chẳng kịp làm thì sáng hôm sau mang theo lên viện vừa truyền máu vừa hoàn thành nốt đống bài tập. Sáng nào đến viện cũng một chiếc balo nặng trịch, toàn sách. - Nào, cất gọn sách, lên giường nằm để chọc ven đê! - các cô, các chị điều dưỡng mỗi khi bước vào phòng đều nói với tôi như vậy. Cắm kim xong, tôi lổm ngổm bò dậy kiếm cho mình một chiếc ghế, lấy giường là bàn học, tay vừa truyền vừa ngoáy bút viết bài. Trộm vía là chẳng bao giờ bị sưng ven cả. Mọi người trong khoa cũng tạo điều kiện rất nhiều. Có hôm chẳng có ghế, bác Nhân chạy đi mượn ghế cho tôi ngồi, để điện cho tôi học bài, trong khi cả phòng đang giờ ngủ nghỉ:" Ai ngủ thì cứ ngủ, trùm chăn cho đỡ chói mắt, điện thì để cho cái Thơ nó ngồi học bài". Cô Hương, mẹ của Lâm vẫn thường nhắc đến tôi để động viên em: "Con cố gắng như chị Thơ đấy nhé! Chị cũng vừa đi học, vừa đi viện như con mà vẫn được HSG đấy...." Thực ra Lâm còn thông minh và nhanh nhẹn hơn tôi nhiều, em vẫn học rất tốt. Ở viện bây giờ chỉ có Lâm, Quyên là còn đi học, còn mấy đứa kia thì đã nghỉ rồi. Tôi giống như một người chị, bảo ban, nhắc nhở hay trò chuyện với chúng cả về học tập và cuộc sống. Những cột mốc thi lên 10, thi tốt nghiệp đều là những ngày đáng nhớ của hai mẹ con tôi. Mẹ vừa là mẹ, vừa là bạn đồng hành cùng tôi suốt bao ngày. Mẹ xin các bác sĩ đồng ý cho tôi "trốn viện" vào các buổi tối, mẹ lai tôi về nhà để mượn bài vở, để lấy đề cương và hoàn thành bài tập. Nhiều đêm đến 1, 2 giờ, thấy đèn trong phòng vẫn sáng, mẹ dậy gọt hoa quả mang vào cho tôi ăn, dặn tôi đi ngủ sớm, mai còn dậy đi viện. Có khi đôi mắt trĩu xuống, sức hút của cơn buồn ngủ quá lớn, tôi ngồi luôn trên bàn học, úp mặt xuống cánh tay và ngủ luôn ở đó. - Con bé này nó ngủ tốt nhề, đặt lưng cái mà ngủ từ sáng đến hết buổi trưa luôn. Tôi là tôi chịu. - Hì. Vâng. Cháu nó cứ về nhà thì lại ngồi học cả đêm, lên viện chỉ để nằm truyền thôi, tranh thủ ngủ bác ạ. Qua được những ngày tháng học sinh, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thế rồi với lời khuyên của mẹ, sau khi đã xem xét đắn đo nhiều lần, tôi quyết định chọn nghành Dược và theo học 1 cao đẳng y chỉ vì :"nó gần viện". Đúng là phương án ấy vẫn là lựa chọn tốt cho tôi khi có thể sáng điểm danh trên lớp, chiều đã nằm truyền máu được rồi. Hoặc có khi là chạy ù cái sang viện lấy máu rồi lại sang học như các bạn mà chẳng phải nghỉ học nhiều. Mà sinh viên thì cứ nghỉ lại phải đi học bù và đóng thêm tiền. Chương trình cao đẳng chắng có gì khó khăn nhưng các bạn trong nhóm vẫn để tôi cân team một mình với những slide maketting hay dược lâm sàng. Trên tấm ga trắng muốt không còn là tập đề cương mà nó ngổn ngang nào giáo trình, nào tài liệu và dây truyền thì nhảy múa trên bàn phím laptop. Thú vị nhất là những ngày thực tập tại viện. Sáng tôi khoác Blu trắng với đầy uy nghi đi phát thuốc cho bệnh nhân thì chiều tôi mặc áo xanh, kẻ sọc, nằm trên giường và truyền máu với tư cách là người bệnh. Giờ đây, khi viết những dòng chữ này, tôi cũng đã đi làm được gần hai năm rồi. Hiện tại là nhân viên văn phòng của một Công ty Dược, lương không cao nhưng đủ tiền đi viện, mua thuốc và đủ tiêu dùng. Lâm với Quyên thì vẫn đang đi học. Thu, Nguyên với Nghĩa thì đi bươn trải ngoài kia, đứa thì chụp ảnh, đứa làm phục vụ. Thằng T.A đã mất được 3 năm, còn Th thì hai ngày nữ là tròn 1 tháng. Lời cuối cùng Th nói hôm ở Bạch Mai, có lẽ là lời nhắn nhủ tôi rằng phải cố gắng lên! Đúng rồi, tôi phải cố gắng chứ, cố gắng vì tương lai của tôi và cũng phải cố thay cho phần của thằng T.A và của bà nữa. Phải không bạn hiền?
  • THALASSEMIA
  • TAN MÁU BẨM SINH
  • xét nghiệm trước hôn nhân
  • sàng lọc trước sinh con

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận