THẤU HIỂU BẢN THÂN ĐỂ TRƯỞNG THÀNH
-------------------------------------------------------------------

Immediately :

00:00
Câu chuyện cảm xúc đến với tôi như một cơn mưa rào bất chợt buổi chớm thu, đầy ngọt lành mà trầm lắng. Đứng trước bốn ngã rẽ ngày hôm ấy, tôi đã từng phớt lờ ngưỡng cửa mang tên “cảm xúc” ngay từ phút giây đầu tiên. Tôi từng khước từ nó chỉ bởi bản thân mình chưa từng đặt khai phá mảnh đất mới mẻ này. Tôi chần chừ với nó cũng như cách tôi chần chừ với tiếng lòng mình… Và chỉ khi cất những bước đi đầu tiên, tôi mới phát hiện ra mình vừa khám phá được một mảnh đất nhiệm màu. Viết cho tôi của những ngày quá khứ, cho bạn của những năm tháng không ngừng phấn đấu và cho những đứa trẻ chưa kịp lớn bên trong chúng ta... Nổi giận vì những điều tưởng chừng rất trẻ con, buồn phiền vì một lý do đơn giản, bật khóc khi một người mãi chẳng quay đầu hay sợ hãi trước những thứ không đâu. Chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng đã từng ở trong hoàn cảnh bức bối ấy. Song không phải ai cũng đối mặt với chúng theo cách giống nhau. Nếu có những người thoải mái thể hiện cảm xúc ra bên ngoài thì cũng có những người học cách chấp nhận và giấu kín bên trong. Quản lý cảm xúc - đó là cách chúng ta vẫn làm, như một lẽ thường tình của những người trưởng thành. Quản lý cảm xúc - Điều người ta vẫn nói Đã rất nhiều lần khi dạo quanh Facebook, tôi bất chợt tìm thấy nhiều bài viết Self - help xoay quanh câu chuyện “Quản lý cảm xúc”, đối với tác giả của những bài viết ấy, quản lý cảm xúc chính là khi chúng ta thấu hiểu những tâm trạng không mong muốn để thể hiện cảm xúc phù hợp ra bên ngoài. Thậm chí, đã không ít lần đập vào mắt tôi là những dòng chữ in hoa sắc nét: “Chỉ những ai biết quản trị cảm xúc mới có thể thành công”, “Thế giới này không có chỗ dành cho những kẻ yếu đuối trong tâm hồn”, … kèm theo đó là những bài học về cách điều chỉnh hành vi. Bên dưới những bài viết như thế, có rất nhiều độc giả đồng tình với chia sẻ của tác giả. Giữa sự thành công và quản lý cảm xúc luôn tồn tại một sợi dây liên kết với nhau. Mà cũng chẳng cần những câu chuyện của người thành đạt để chúng ta hiểu về bài học của sự thành công hay trưởng thành. Ngay tại chính căn nhà mình, những đứa trẻ vẫn luôn được giáo dục làm cách nào để lớn lên từng ngày. Cha mẹ chỉ bảo chúng ta từng bước để trở thành một đứa trẻ ngoan trước mặt người lớn. Và để làm như vậy: “Hãy luôn tỏ ra vui vẻ trước mặt mọi người ngay cả khi con thật sự không muốn, bố mẹ không muốn người khác nói mình không biết dạy con!”. Chúng ta được nắn chỉnh để trở nên lạc quan, biết kiềm chế bản thân và từng bước trưởng thành. Tất nhiên, tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của số đông rằng khi bước ra ngoài cuộc sống, điều ta nên làm là điều chỉnh cảm xúc vì lợi ích chung. Quản lý cảm xúc cũng như cách một người xây dựng thương hiệu cá nhân và chẳng ai thích làm bạn với một kẻ ngạo nghễ, hay nổi nóng hoặc tính khí thất thường. Nhưng chỉ khi thật sự suy nghĩ thật kỹ về cách mọi người vẫn làm, tôi mới bắt đầu hoài nghi: Có phải chúng ta đang làm sai điều gì không? Khi xúc cảm say giấc Thực tế, tôi từng cảm thấy rằng những người trẻ xung quanh mình đang xử lý rất tốt vấn đề của họ. Tràn đầy nhiệt huyết và năng lượng, họ truyền lại năng lượng đó cho mọi người xung quanh. Người bạn thân của tôi cũng là một cô gái như thế. Tôi đã nghĩ, cuộc sống của cô ấy thực sự ổn đó chứ. Tuy nhiên, mộng tưởng này chỉ chấm dứt khi vào một ngày, cô thừa nhận với tôi rằng tận sâu bên trong, cô cảm thấy rất ngột ngạt và mệt mỏi. Cô ấy phải hứng chịu rất nhiều, nhưng lại quá ngại để nói với bất cứ ai. Để bảo vệ hình tượng trước mặt mọi người, cô chọn cách im lặng. Tôi biết, rất nhiều người trong chúng ta đã chọn cách tiêu cực này. Đè nén mọi cảm xúc trong vỏ bọc của một người trưởng thành, đó là điều chúng ta thường làm. Gọi đó là quản lý cảm xúc, nhưng hầu như những gì người trẻ vẫn lựa chọn là kiềm hãm mọi cảm xúc tiêu cực và vờ như mình thật sự ổn. Gọi đó là quản lý cảm xúc, nhưng thay vì gọi tên và thấu hiểu chúng, bạn chỉ đơn giản là khóa chúng trong một ngăn tủ mà chẳng đoái hoài đến nữa. Vậy ngay từ đầu, quản lý cảm xúc đã luôn là sai lầm ư? Bạn thân mến, quản lý cảm xúc chưa bao giờ sai nhưng sai là ở cách chúng ta hiểu về định nghĩa này, mà sự hiểu lầm ấy lại bắt nguồn từ chính những người truyền đạt. Khi người lớn dạy con trẻ, họ không chỉ đơn thuần dạy con mình cách thể hiện bản thân ra bên ngoài mà còn cố “ép khuôn” cảm xúc của con tự bên trong. Cha mẹ bảo: “Đừng có mà giữ cái suy nghĩ trẻ con trong đầu nữa!”, ông bà nói: “Có mỗi chuyện như vậy thôi con có cần phải làm quá lên không? Ngày xưa chúng ta từng trải qua những điều còn khủng khiếp hơn thế rất nhiều”. Trong khi đó, chị bạn chỉ nhẹ nhàng: “Buồn vì những thứ không đáng, mày có thấy phí thời gian không?”. Quả là vậy, “chẳng có gì to tát ở đây cả” và “đừng trẻ con như thế nữa”. Chúng ta không được phép thể hiện cảm xúc tiêu cực ra bên ngoài, nhưng cũng không được mang tâm trạng xấu quá lâu. Ngay bản thân những cuốn self - help tưởng chừng vô hại cũng có thể khiến người ta nghĩ sai về “quản lý cảm xúc”. Không ai muốn thừa nhận mình là người có nội tâm yếu đuối, không ai muốn mình là người bại trận. Vì thế, để biến mình trở thành người trưởng thành hoàn toàn, bạn lột xác và cố tỏ ra như mình có khả năng giải quyết mọi vấn đề. Những trải nghiệm trên đã tạo ra một thế hệ không dám đối mặt với cảm xúc của mình và không sẵn lòng chia sẻ với bất kỳ ai. Thế nhưng liệu những cảm xúc đơn thuần ấy có thể tự mình say giấc hay không? Sẽ chẳng bao giờ cả. Bạn chỉ đơn giản là cố lừa chúng vào giấc ngủ mà thôi. Điều gì còn lại trong những đứa trẻ chưa kịp lớn? Bởi thế, khi đối mặt với những cảm xúc buồn bực, sự tức giận hay sợ hãi, rất nhiều người đã chọn cách trốn tránh. Bạn không cần một vết thương nào nữa và trốn tránh tất cả cũng là để giảm đi những tổn thương. Giờ đây, ta tìm cách đánh lừa bản thân, vùi đầu vào công việc và tìm kiếm những thứ giải khuây để bù vào khoảng trống bên trong mình. Có lẽ sự bận rộn sẽ khiến con người ta quên lãng? Thế nhưng, cảm xúc không bao giờ mất đi hay phai nhạt theo thời gian, trừ khi bạn chủ động thừa nhận sự hiện diện của chúng. Việc đè nén cảm xúc chỉ khiến tình trạng của bạn thêm xấu đi mà thôi. Nước đã tràn ly, nhưng bạn lại dùng một chiếc nắp để đậy lại. Cho đến một ngày, khi cảm xúc vỡ òa thì một tâm trạng khác lại sinh ra, chi phối chúng ta, ấy chính là thất vọng về bản thân. Như bạn tôi đã từng thủ thỉ: “Tớ không thể không thừa nhận rằng mình đã có lúc buồn bực và lo lắng, tớ đã chỉ làm tất cả để đè nén và trốn tránh chúng. Ngay bây giờ, tớ thấy thất vọng về mình nhiều hơn vì đã không thể vượt qua mọi chuyện… Có phải tớ là một kẻ yếu đuối không?” Và tôi đã chẳng phải là người như thế. Đứng trước những cảm xúc tiêu cực, thay vì vỗ về chúng, tôi lại cảm thấy căm phẫn mình nhiều hơn. Tôi không ngừng mắng nhiếc mình khi đã khóc vì những điều trẻ con, tôi thấy ngại vì mình không có khả năng chịu đựng như người khác. Sau cùng, tất cả những công việc của tôi bị đình trệ chỉ bởi tôi không đủ sức để làm việc nữa rồi. Tôi nghĩ rằng các bạn cũng đã từng giống tôi, hoặc vẫn đang sống một cuộc đời như thế. Tất cả những gì chúng ta nhận lại sau mỗi lần trốn tránh lại chính là những vết thương mà ta không muốn nhất. Sau cùng, thấu hiểu và chấp nhận là một cách trưởng thành... Là một kẻ trốn tránh, tôi đã từng ngán ngẩm với những người luôn dành thời gian để viết đôi chút về nỗi buồn và sự than phiền. “Những người yếu đuối” - tôi đã luôn nghĩ họ là thế đấy. Nhưng chỉ đến khi tự mình trải nghiệm nhiều lần, trò chuyện với nhiều người khác nhau, tôi mới nhận ra, biết thấu hiểu và gọi tên cảm xúc lại kỳ diệu đến thế. Lần đầu tiên sau khi tự mình viết ra cảm nghĩ trong một tờ giấy, càng ngẫm nghĩ tôi lại càng tìm thấy hướng đi tốt hơn cho bản thân. Lần tiếp theo sau khi giãi bày với một người bạn, tôi đã bật khóc vì những gì mình phải chịu đựng. Đâu đó vẫn là sự ngại ngùng khi tự mình chấp nhận yếu kém, nhưng quan trọng hơn là tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hãy luôn nhớ rằng, quản lý cảm xúc khác với đè nén cảm xúc. Bạn chỉ thực sự quản lý cảm xúc tốt khi biết dành thời gian để đối mặt với chúng, gọi tên chúng và chấp nhận mọi yếu điểm của bản thân. Vì sự thấu hiểu hiểu và chấp nhận cũng chính là một loại trưởng thành mà. Bạn cần học cách kiềm chế khi đứng trước đám đông, nhưng đến khi về nhà hãy vỗ về an ủi chúng. Thế gian này rộng lớn đến thế và dòng người ngoài kia vẫn hối hả lướt qua nhau. Người ta sẽ chẳng đủ kiên nhẫn để đợi chờ bạn, nếu ngay bạn cũng không thể quan tâm đến bản thân mình một chút, vậy còn nơi chốn nào cho tiếng lòng của mỗi chúng ta? Đối mặt với cảm xúc, chúng ta nên làm gì? Chia sẻ với một người bạn tâm giao, tự mình ngẫm nghĩ hay viết ra những dòng cảm nhận trên trang giấy. Hãy làm bất cứ điều gì bạn cảm thấy thoải mái nhất để thấu hiểu bản thân. Tôi thật sự mong rằng, lần sau gặp lại, bạn có thể kể tôi nghe cách bạn gọi tên cảm xúc của mình là gì.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • THẤU HIỂU
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận