Thấu hiểu nỗi đau để chữa lành.

Immediately :

00:00
Niềm vui là cảm xúc bạn chẳng thể giữ được lâu nhưng những nỗi đau tồn tại vĩnh viễn theo thời gian. Khi nói về những gì đã trãi qua nếu yêu cầu bạn kể khoảnh khắc hạnh phúc bạn từng có bạn sẽ ngập ngừng rồi trả lời một, hai ký ức. Nhưng khi nhắc về những nỗi đau thì đôi khi còn cần cả ngày dài để kể. Cùng ngồi lại với nhau để thấu hiểu nỗi đau nhé! Ở đây mình chỉ lắng nghe thôi và sẽ chẳng có một lời khuyên nào cả việc bạn cần là trả lời thành thật. 1. Đã bao lâu bạn chưa khóc thật to mà không sợ người khác phát hiện? - Chắc cũng lâu lắm rồi. Mình có khóc nhưng chỉ khóc một mình khi không có ai ở bên cạnh. Nước mặt cứ tuôn, lồng ngực nghẹn ứ, trong đầu rất nhiều hình ảnh về những gì đã qua cứ xuất hiện. Nhưng mình chỉ dám khóc âm thầm không một âm thanh vì mình sợ ai đó sẽ nghe thấy, phát hiện ra mặt yếu đuối của chính mình. Mỗi ngày khi bước ra thế giới ngoài kia mình đều cười rất tươi vì mình biết nếu không cười mình sẽ khóc trước những áp lực, những yêu cầu từ gia đình, xã hội. Mình rất mệt nhưng sống không có trách nhiệm để bước qua cuộc đời này mình làm không đươc. - Mình hiểu. 2. Bạn đã dán bao nhiêu tấm nhãn lên người "tôi vô dụng", "cảm xúc này không nên có", "tôi luôn sai", "người khác luôn giỏi hơn tôi"? - Mình không biết vì mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình đang mặc định bản thân. Nhưng mình từng hỏi một chuyên gia tâm lý về vấn đề này cô bảo "Có nhiều lắm những người họ khóa chặt tất cả các cảm xúc được cho là không nên như một vòi nước bị nén chặt và không có một chỗ hở. Cho đến ngày chiếc van được mở ra thì một sức mạnh vô cùng khủng khiếp xuất hiện khiến bản thân họ không chịu nổi và những người xung quanh cũng vậy." Mình đã khóa rất chặt tất cả các cảm xúc và bất kỳ mọi sự đe dọa đối với những thứ mang tên cảm xúc tiêu cực bằng những nhãn dán mà bạn vừa nêu. Và rồi khi sức nén vượt quá khả năng mình bị nhấn chìm trong đó. Một cảm giác tuyệt vọng xuất hiện khiến cuộc sống chẳng còn ý nghĩa. Một cảm giác vô cảm xuất hiện sau một thời gian sau đó có lẽ cảm xúc của mình đã bị đóng băng toàn bộ. Cũng là cuộc sống đó nhưng mọi thứ trở nên không còn một ý nghĩa gì cả. Những người xung quanh khao khát rất nhiều điều mình chỉ mong muốn một ngày tâm trí thôi đừng bay nhảy, tĩnh lặng không miệt mài với nhiều suy nghĩ ngổn ngang. Mình mệt lắm vì đối với mình mọi thứ chỉ là chuẩn bị cho một sự ra đi không quá đau lòng. - Mình hiểu. 3. Đã bao giờ bạn bỏ bê việc chăm sóc chính mình? - Mình chưa từng nghĩ đến điều đó. Nhưng hình như mình đã làm. Mình từ bỏ những cảm xúc của chính mình vì cho rằng điều đó không phù hợp với yêu cầu. Quên mất bản thân cần được chăm sóc và thế là mình tự cho rằng chỉ cần làm tốt, chỉ cần mọi người xung quanh hài lòng là được. Những đêm thức trắng, những ngày bữa ăn bị bỏ quên rồi, ngày nối tiếp ngày thành chứng biếng ăn. Đến một ngày, mình giật mình khi nhìn lại chính bản thân trong gương. Hình như bản thân đã quên mất một người rất quan trọng đối với mình đó là chính là bản thân mình. Đúng là vậy, mình sắp quên mất chính mình mong muốn điều gì, phải làm gì khi có người bảo rằng "Hãy yêu thương chính mình." Nhưng rồi làm bằng cách nào thì vẫn chưa có ai hướng dẫn. Đã một thời gian khá dài sống trong thế của riêng mình khi học cách làm người khác vui trở thành một thói quen. - Mình hiểu. 4. Ước mơ của bạn là gì? Nếu lạ không nếu mình nói mình không có ước mơ. Mình đã từng thấy nhiều ước mơ lắm nhưng chưa có giấc mơ nào mình muốn theo đuổi cả. Mình từng đi kiếm nhưng hình như không có nơi nào, công việc nào khiến mình luyến tiếc. Một ngày nào đó, công danh là phù phiếm, đời người cũng hóa tro tàn. Điều mình muốn hiện tại có lẽ là trân trọng những điều hiện tại và làm tốt nhất có thể những gì bản thân có thể làm. Hiện tại đơn giản và dễ thực hiện hơn tương lai. - Mình hiểu. 5. Hiện tại bạn cảm thấy thế nào? - Khi nhìn trực diện vào nỗi đau mình cảm thấy rất đau và mình đã xem bản thân là nạn nhân quá nhiều lần để có thể tìm được lối ra cho những áp lực đang đè ép đến nghẹt thở. Nhưng mỗi lần nhận ra và dám đối mặt thì nỗi đau dần cũng không gắn với quá nhiều cảm xúc, cảm giác. Như những cơn sóng thủy triều lúc lên đến đỉnh của hạnh phúc, lúc lại đi xuống vực thẳm. Nhưng sau đó mình tìm được những tháng ngày rất bình yên. Cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều và lấy lại được niềm tin vào mọi việc nhưng không chắc điều này có thể kéo dài bao lâu. - Điều này có thể kéo dài vĩnh viễn nếu bạn muốn. - Làm cách nào? - Đó là hãy tin vào bản thân mình và đừng hoài nghi về những gì bạn đang có, dự định bạn đang làm. Bạn nghĩ bạn yếu đuối, không đâu bạn rất kiên trì, giàu nghị lực chỉ là bạn vẫn chưa can đảm bước ra vòng an toàn thoải mái của mình thôi. - Có thật vậy không? Mình kể nhiều thứ tiêu cực thế bạn có thích mình không? Vì nhiều người chỉ thích người lạc quan, vui vẻ? - Tất nhiên là không rồi. Tình yêu luôn có điều kiện và mình chỉ yêu bạn khi bạn biết yêu chính bản thân mình. Mình mong rằng điều này có thể khiến bạn có động lực để có thể thấu hiểu những nỗi đau và cảm nhận hạnh phúc của chính mình. Nếu đã không có ước mơ hãy cảm nhận và tìm kiếm hạnh phúc trên con đường bạn đang đi bằng tất cả các giác quan bạn có được. Hẹn gặp một phiên bản khác hạnh phúc hơn, bình yên hơn của bạn trong tương lai. - Nhưng bật mí một chút với bạn. Ai cũng chỉ quan tâm việc của mình chỉ có những người thật sự thương bạn mới cố gắng thấu hiểu, quan tâm bạn mà thôi. Bạn nói xem mình có yêu bạn không?
  • Trên hành trình của chính mình bạn sẽ gặp được những người thầy, người bạn, người đồng hành.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Thấu hiểu
  • PieperSTAR
  • Thanh Yên
  • Piep âm thanh

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận