TIN TƯỞNG VÀO BẢN THÂN ĐÃ GIÚP TÔI VƯỢT QUA NGHỊCH CẢNH

Immediately :

00:00
Hành trình cuộc sống của mỗi người, ai cũng phải trải qua rất nhiều giai đoạn. Từ lúc sinh ra đến lúc trở về với cát bụi: có vui sẽ có buồn, có đoàn tụ sẽ có chia ly, có hạnh phúc sẽ có khổ đau, có thành công sẽ có thất bại, … và cũng không ít người trải qua những nghịch cảnh mà không hề được thông báo trước. Vậy nếu như không may cuộc đời bạn rơi vào nghịch cảnh, bế tắc thì bạn có đủ nghị lực, đủ tin tưởng vào bản thân mình rằng: Tôi sẽ chiến thắng nghịch cảnh, tôi tin bản thân sẽ vượt lên số phận của đời mình hay không? Đây là một câu hỏi tôi cho rằng ít ai có thể trả lời chính xác được. Vì nếu như chúng ta chưa trải nghiệm, chưa rơi vào hoàn cảnh đó thì sao biết được khả năng của bản thân mình tới đâu. Nhưng lần này các bạn hãy thử đặt mình vào nghịch cảnh để có thể tự mình trả lời câu hỏi trên nhé! Vì tôi đã từng đọc đâu đó rằng “Hãy nghĩ về những điều tiêu cực để sống tích cực hơn”. Người ta thường nói, mình muốn chia sẻ vấn đề gì cho ai đó thì bản thân người chia sẻ phải là người từng trải qua hoàn cảnh như thế thì người nghe mới có thể tin tưởng mình được. Không ai nghèo đến nỗi “không còn trái mồng tơi mà rớt” lại đi chia sẻ về kỹ năng làm giàu thì ai mà tin. Đúng không nào? Thời gian cứ trôi theo quy luật của nó nhưng đối với tôi, tất cả vẫn mới như ngày hôm qua. Lúc đó, tôi thấy bản thân mình khỏe mạnh bình thường. Hằng ngày, tôi vẫn đi làm, vẫn tham gia các câu lạc bộ để có thêm kỹ năng, kiến thức và niềm vui trong cuộc sống. Thế rồi, bỗng nhiên hôm ấy tôi đau sau bữa cơm tối cùng gia đình. Tôi được đưa vào cấp cứu ở một bệnh viện lớn của thành phố nơi tôi sinh sống ngay sau đó khi mà cơn đau mỗi lúc càng tăng. Chỉ trong vòng chưa đầy 48 tiếng khi vào viện, tôi nghe loáng thoáng tiếng các các y bác sĩ nhắc tên mình và chưa đầy hai phút sau tôi được đưa vào phòng Hồi sức tích cực. Những ngày tiếp theo tôi chỉ có thể biết giờ giấc khi nhìn lên chiếc đồng hồ trong phòng Chăm sóc đặc biệt nhưng tôi không phân biệt được ngày hay đêm vì tôi có nhìn thấy ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài đâu. Tôi cũng không được gặp người thân của mình. Quanh người tôi toàn các thiết bị y tế hiện đại nhất của bệnh viện. Những lần hiếm hoi tôi được tiếp xúc với ánh sáng mặt trời là lúc tôi được các anh chị điều dưỡng đưa bệnh nhân là tôi đi làm các xét nghiệm cận lâm sàng ngang qua các dãy hành lang. Tôi phải trải qua những cuộc phẫu thuật. Đó cũng là lúc các bác sĩ giành lại sự sống cho tôi. Hơn một lần gia đình tôi nhận được thông báo “chuẩn bị đến tình huống xấu nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào vì cơ thể tôi đã suy đa tạng. Điều may mắn nhất lúc bấy giờ là trái tim và bộ não vẫn còn hoạt động tốt”. Khoảng thời gian đó, tôi đã lấy đi nước mắt của quá nhiều người. Từ những người thân trong gia đình, đến bạn bè, đồng nghiệp, bà con láng giềng ở quê và đến cả những người chưa một lần gặp tôi nhưng nghe qua câu chuyện đặc biệt về hoàn cảnh của tôi họ cũng gửi những lời chúc đến tôi, … Một lần nữa, nhân đây tôi xin cảm ơn đến ba mẹ, gia đình tôi và những người thân, bạn bè đã cùng tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời mình. Nhưng cho đến bây giờ tôi cũng không hiểu tại sao, tôi chưa bao giờ khóc cho bản thân mình. Đau, tôi vẫn đau hằng giờ, hằng ngày đó chứ. Nhưng tôi cố bặm môi, trân mình chịu những cơn đau chứ tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào chảy xuống trong suốt nửa năm nằm viện của tôi. Thứ không bao giờ thiếu trên giường bệnh của tôi lúc đó là những quyển sách được người thân, bạn bè mang vào hay gửi ai đó đem vào cho tôi. Tôi luôn nhớ câu nói “Con chim đậu trên cành không bao giờ sợ cành cây gãy, bởi niềm tin của nó không đặt vào cành cây, mà đặt vào đôi cánh của chính mình”. Tôi luôn tin tưởng vào bản thân mình rằng: rồi mọi chuyện sẽ qua, tôi sẽ khỏe mạnh trở lại, sẽ quay về với cuộc sống như trước đây tôi đã từng có. Vì tôi luôn nghĩ rằng: khi mình ít đặt niềm tin vào chính bản thân mình thì cảm giác mà mình nhận được sẽ là sự bất an và lúc đó mọi việc trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Tôi được cứu sống và xuất viện đã là một kì tích đối với các y bác sĩ. Người thân, bạn bè, đồng nghiệp không dám nghĩ đến ngày tôi sẽ đi làm lại, sẽ có thể chạy nhảy tung tăng được như trước đây. Nhưng tôi đã tự đặt mục tiêu cho bản thân mình và tôi luôn tin tưởng rằng tôi sẽ sớm quay trở lại với công việc với những sở thích cá nhân của mình. Ước mơ của tôi vẫn còn dang dở đó mà. Nhất định tôi không bỏ cuộc. Giờ đây, khi những người đối diện mà chưa từng biết qua hoàn cảnh của tôi sẽ khó tin rằng có thời điểm tôi đã trải qua biến cố như thế. Hiện giờ, người đối diện sẽ chỉ nhìn thấy tôi là một người tràn đầy năng lượng. Khi bắt đầu một ngày mới, tôi có thể mời bạn cùng chạy bộ với tôi 3000 – 4000 mét trước giờ làm việc không? Nào hãy tin tưởng vào chính bản thân mình chắc chắn bạn sẽ vượt qua tất cả đấy! Vì sự tin tưởng bản thân là giá trị cốt lõi mang những điều vi diệu đến với cuộc đời của tôi. Tất cả đến với cuộc đời tôi như một phép màu.
  • Thanh Diệu - 2013
  • Sách Anh họ tặng
  • Sách Dì tặng
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Thanh Diệu
  • PieperSTAR
  • Kênh quà tặng
  • Tin tưởng

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận