TỚ ƯỚC MÌNH LỚN CHẬM HƠN.

Immediately :

00:00
Nếu quay lại là tớ 10 năm trước, tớ đã từng ước rằng mình lớn nhanh hơn, phải chăng ở tuổi ấy, mọi thứ đối với một đứa nhóc với tâm hồn ngây thơ đều lạ lẫm, thú vị. Tớ đã từng cảm thấy sung sướng như thế nào khi tưởng tượng mình trở thành một người lớn thực thụ,... Phải chăng trong mắt một đứa trẻ mọi thứ dường như trở nên mơ mộng hơn, và tất cả những gì mà tớ có thể nghĩ được chính là khi chính trở thành một lớn thì mình sẽ được tự do, được làm những điều mình thích mà không sợ ánh mắt e dè hay sự trách móc của cha, của mẹ. Tớ đã từng như thế, đắm mình vào những dòng suy nghĩ, những viễn cảnh thú vị,... Tớ cố bắt chước những hành động, cử chỉ mà người lớn thường làm, ra vẻ mình đang lớn hơn trước tuổi nhưng phải chăng tất cả những điều mà tớ làm đều ngớ ngẩn và ngây thơ trong mắt mọi người xung quanh bởi tớ vẫn còn là một đứa trẻ. Tớ luôn giữ vững cái mong muốn trở thành một người lớn nhanh nhất có thể trong những năm tháng tuổi thơ ngây dại ấy. Rồi đến một ngày, tớ đang vui vẻ đi học về và háo hức khoe cho mẹ con điểm tốt mình vừa nhận được, tớ về nhà, tìm hoài không thấy mẹ đâu. Tớ đã chạy ra phía sau nhà và tớ đã thấy… mẹ đang ngậm ngùi lau những giọt nước mắt, đó là lần đầu tiên tớ thấy mẹ khóc, tớ đã có chút khựng lại… Cứ thế ngày ngày trôi đi, đã bao lần tớ thấy mẹ lén lau những giọt nước mắt của chính mình. Lúc đó tớ vẫn không biết tại sao mẹ lại như vậy, tớ đã rất tò mò và có phần băn khoăn rằng người lớn cũng có lúc phải khóc ư, những suy nghĩ lúc ấy xuất phát từ ngây thơ đơn thuần… Có chăng điều gì đã làm khiến mẹ buồn đến mức phải khóc? 10 năm sau đó, hay chính bây giờ, tớ đã nhận ra ước mong rằng mình lớn nhanh hơn của tớ ngày ấy thật ngốc nghếch và đầy ngây dại. Bây giờ khi tớ đã lớn hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút và tớ đã nhận ra lý do mà năm ấy mẹ tớ khóc nhiều đến thế. Những lo lắng thường trực về cuộc sống hằng ngày cũng đủ để khiến con người ta trở nên bất lực. Chính lúc này đây, đối với tớ mọi thứ xung quanh đôi khi thật sự khó khăn, tớ trăn trở với những gì đã và đang làm, tớ quay cuồng trong đống suy nghĩ rằng mình sẽ làm gì và trở thành ai. Và rồi tớ lại ước rằng: “ƯỚC GÌ MÌNH LỚN CHẬM HƠN”. Khoảng cách 10 năm là một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ thơ cảm nhận được những biến chuyển của thời gian, của vạn vật… Và trong 10 năm đó, những suy nghĩ, nhận thức bắt đầu được hình thành, dược phát triển, tớ hiểu vấn đề hơn, biết rằng cuộc sống người lớn thật phức tạp, khó khăn. Những lo lắng thường trực, những mối lo âu ngày một lớn dần, tớ biết rằng mình là chính là người quyết định cuộc đời tớ trở nên như thế nào… Tớ nhớ về những ngày bé, ngày mà tớ chẳng phải lo lắng thứ gì, thoải mái mơ mộng, thoải mái cười đùa… Giờ đây, dẫu biết rằng cuộc sống thật nhiều bộn bề, tớ vẫn dành cho bản thân những giây phút nhìn nhận lại, sống chậm lại, trân trọng nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, lắng nghe câu chuyện của mọi người, chia sẻ và trao cho nhau những cái ôm tình người. Cậu à, hãy chầm chậm lắng nghe trái tim của chính mình, biết mình muốn gì, giữa cái phồn tạp của cuộc sống, vẫn có những người lắng nghe cậu, cho cậu một điểm dừng chân. Dẫu có đau thương thì hãy nhớ rằng thời gian sẽ chữa lành mọi thứ, làm tan biến hết mọi phiền muộn và cho cậu những phút giây bình yên… "Ngày thơ bé ngu ngơ ai chẳng hay khóc nhè Nay lớn cớ sao lại khóc nhè" 5/3/2022. *Ảnh: không tìm được bức ảnh nào phù hợp nên mạn phép lấy chiếc ảnh của đứa cháu nhỏ siêu cấp cute của tớ 🌻

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận