Tôi Luôn Sợ Bị Người Khác Bỏ Rơi.

Immediately :

00:00
Tôi 21 tuổi, hiện đang bước chân vào thế giới của một người mẹ trẻ. Ngay từ khi còn nhỏ, mình đã rất sợ bị bỏ rơi. Đó có lẽ là nỗi ám ảnh khiến tôi rất khó tin tưởng ai một cách tuyệt đối. Có lẽ là do ám ảnh tâm lý hồi bé khi nhà nghèo, neo người không có ai trông con cho mà mẹ tôi phải lừa dỗ chị em tôi ngủ rồi khoá cửa nhốt chúng tôi trong nhà để đi làm kiếm tiền trang trãi cuộc sống và nuôi chúng tôi. Tôi luôn sợ bị mọi người lừa dối, tôi sợ bị mọi người ghét, sợ bị bỏ rơi luôn không giám tin tưởng vào những lời hứa hẹn. Không hiểu vì sao, nhưng chắc có lẽ đó là phản ứng tự nhiên của tôi do vẫn còn ám ảnh tâm lý hồi nhỏ. Khi đi học tôi không dám tin tưởng bất cứ một ai quá 20% dù họ có thân đến đâu đi nữa. Khi họ hứa tôi cũng chỉ ậm ừm cho qua vì tôi không chắc họ có thực hiện lời hứa của mình hay không. Sau mỗi lần họ giữ lời thì độ tin tưởng tôi trao họ sẽ tăng thêm một ít, cứ thế dần dần tôi đã có cho riêng mình những người bạn khiến tôi buông bỏ lớp phòng vệ của mình. Tôi vẫn còn nhớ khi học cấp 1, tôi có người bạn suốt ngày mè nheo đòi đến rủ tôi đi học, tuy nhiên có những khi bạn ấy mải chơi đi học sớm quên mất rằng tôi đang đợi bạn rủ đi học. Sau đó tôi bị đi học muộn đã bị cô giáo phê bình. Vậy nên khi đi học về, tôi đã kể cho mẹ nghe, mẹ tôi bảo “ai bảo mày tin nó làm gì? Không thấy nó đến rủ phải tự biết đường mà đi cho kịp giờ chứ.” Về sau tôi hiểu ra đó không hẳn là thất hứa hay bỏ rơi tôi, vì khi đó còn trẻ con mải chơi nên ai cũng có lúc quên, lúc nhớ nên lỡ quên mất việc rủ tôi đi học là chuyện bình thường. Lên cấp hai thì tôi và bạn ấy học khác lớp lên cũng ít trò chuyện và đi học cùng nhau hơn, tôi cũng trở lên kĩ tính hơn quý mến bạn bè trong lớp nhưng cũng không dám tin tưởng quan tâm ai quá mức. Nếu ai đối xử tốt, luôn quan tâm tôi thì tôi có thể đáp lại họ bằng tất cả sự tín nhiệm và tin tưởng mà tôi có. Tôi luôn tự hỏi mình rằng "liệu họ có thật sự quan tâm và coi trọng tôi không hay chỉ đang cố tình làm cho mình tin họ để rồi họ có cơ hội lợi dụng? Mình có thật sự xứng đáng để được họ quan tâm không? Có phải chơi với họ mà mình giữ thái độ cảnh giác như vậy là mình chưa thật lòng với họ không? Tôi chỉ chọn tin tưởng với những người mà cho tôi cảm giác an toàn khi bên họ, ngay cả khi chọn người yêu cũng thế." Nhưng từ khi tôi gặp anh, người tôi đang gọi là chồng cũng như người mà con gái tôi gọi là bố thì sự phòng về đó đã dần được anh xua tan. Khi bên anh cảm giác an toàn đến lạ. Tôi không còn giữ sự nghi ngờ trong mình nữa, có lẽ đó là sức mạnh của tình yêu. Mỗi khi tôi buồn anh luôn suất hiện bên cạnh để anh ủi động viên tinh thần tôi. Có lẽ vì sự nhiệt tình và chân thành của anh mà tôi đã lựa chọn tin tưởng anh để cùng xây dựng hôn nhân. Lúc mới đầu mẹ và hội bạn thân tôi cũng phản đối chuyện tôi và anh lấy nhau, nhưng sau một thời gian tiếp xúc thì mọi người cũng ủng hộ cuộc hôn nhân này. Tôi chợt nhận ra nếu một người dùng tất cả chân thành để quan tâm cũng như đối đãi với người khác thì họ sẽ luôn nhận được sự tin tưởng và tín nhiệm từ mọi người. Cuộc sống đôi khi có khó khăn khiến cho chúng ta mệ mỏi, áp lực dẫn đến hay quên những lời hứa cũng như giao ước giữa người với người bị thực hiện chậm trễ làm cho niềm tin bị phai mờ dần. Khiến cho ta nghi ngờ bản thân không đủ tin tưởng chính mình, càng không đủ tự tin để tin tưởng vào người khác. Nhưng hãy nhớ rằng: nếu bản thân mình mà bạn còn không tin tưởng thì sẽ chẳng có một ai có thể tin tưởng bạn nữa, giữa hai con người không có sự tin tưởng lẫn nhau ta chẳng thể làm lên trò trống gì. Người ta thường nói muốn gia đạo yên vui làm ăn phát đạt thì vợ chồng phải luôn đồng lòng tin tưởng lẫn nhau. Bởi chính vì thế cho dù chồng tôi anh ấy có đi làm xa cho dù là một tuần, hai tuần, thậm chí một tháng, hai tháng thì tôi cũng không có ghen. Tôi biết chồng tôi đi làm mệt mỏi để kiếm tiền chăm lo cho mẹ con mình nên tôi cũng không trách móc anh vì ít quan tâm hay hỏi han mẹ con tôi. Nhiều khi anh đùa ở nhà có anh nào đẹp trai quên mất chồng rồi à. Tôi cũng trả lời lại bằng những biểu tượng cười khúc khích, vài dòng tin nhắn dỗ dành anh "làm gì có anh nào đẹp bằng chồng em đâu để mà quên được chồng ạ! Nhiều lúc cũng muốn quên lắm chứ mà quên không được đấy anh. Sau vài lần như thế vợ chồng tôi lại càng thêm tin tưởng nhau nhiều hơn. Yêu thương nhau là thế, nhưng vẫn có đôi lần dỗi hờn cãi vã chỉ vì người kia hai, ba ngày không thèm gọi. Thú thật thì là do tôi mải dùng mạng xã hội PiepMe nhiều khi quên mất nhắn tin hỏi thăm chồng để anh phải phật lòng dẫn đến cãi vã. Sau khi anh biết dùng piepme anh cũng tải để đó lên xem vợ đang làm gì. Khi mới tải chắc anh nghĩ sẽ bắt thóp được tôi đây, nhưng khi dùng áp mới biết thì ra vợ ở nhà buồn quá lên đó kiếm bạn chơi lên anh cũng khuyến khích tôi tham gia trò chuyện cùng mọi người cho thoải mái. Qua chuyện của chính mình tôi muốn nhắn ngủ đến các bạn hãy cứ cho bản thân một cơ hội để tin tưởng người khác cuộc sống bạn sẽ hạnh phúc hơn đó. Đừng vì ám ảnh của bản thân mà nghĩ ai cũng là người xấu. Muốn cuộc sống luôn suôn sẻ trước tiên ta phải có lòng tin, vì tin tưởng chính là cầu nối để mọi mối quan hệ phát triển tốt đẹp hơn. Tin vào những điều tốt đẹp sẽ giúp chúng ta cảm thấy yêu đời và có những động lực.
  • Truy Tìm PieperSTAR
  • PieperSTAR
  • TIN TƯỞNG

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận