Trưởng thành có phải là cô đơn!

Immediately :

00:00
Trưởng thành là như thế nào nhỉ? Có khi nào cậu tự hỏi chính bản thân rằng mình đã đủ trưởng thành chưa. Đối với mỗi người thì sẽ có một khái niệm về từ " trưởng thành" khác nhau. Trưởng thành là khi chúng ta lớn lên và khác hẳn với lúc nhỏ nhưng không có nghĩa mỗi người khi lớn lên đều trưởng thành, tôi là một ví dụ sống cho sự lớn lên về thể chất nhưng chưa trưởng thành. Chào cậu, tôi là Sâm và tôi vẫn đang trên đường tìm đáp án cho câu hỏi thế nào là trưởng thành. Trưởng thành và tuổi tác không có tý nào liên quan với nhau cả. Tôi đã từng quen biết với nhiều người mặc dù nhỏ hơn tôi rất nhiều tuổi nhưng lại có một cách nghĩ và nói chuyện rất chính chắn. Có lúc tôi lại tự hỏi đây là hoàn cảnh tạo nên con người hay họ vốn là như vậy. Cứ phải suy nghĩ và hành xử một cách thấu đáo, đạt tình đạt lý để không làm ai mất lòng như vậy liệu có lúc nào họ cảm thấy mệt không. Tôi không biết mình đã đủ để được coi là trưởng thành chưa nữa. Có nhiều lúc tôi thấy mình thật trẻ con nhưng bạn bè tôi toàn là những người trẻ con hơn cả mình nên tôi cũng được xem là trưởng thành. Nhiều lúc tôi ao ước được lớn lên, suy nghĩ chính chắn hơn nhưng có lúc lại ước bản thân có thể làm điều mình thích, cứ điên điên khùng khùng để sống thật thoải mái. Không biết cậu có nghĩ giống tôi không. Tôi không biết trưởng thành có phải sẽ cô đơn không nhưng tôi chưa phải trưởng thành mà đôi lúc cảm thấy bản thân hơi cô đơn. Cứ luôn phải nghĩ đến người khác, sợ những lời mình nói sẽ tổn thương họ, và có đôi chút không dám thể hiện bản thân để hòa nhập hơn với mọi người. Sợ và lo lắng nhiều thứ, lo cho hiện tại, nghĩ cho tương lai và sợ phải làm ai đó thất vọng. Có lúc nào cậu ghen tị với một ai đó chưa, nếu có thì chứng tỏ chúng ta giống nhau, đều chưa thể trưởng thành. Tôi có quen một cậu bạn, người ta cũng 22 tuổi như tôi nhưng khi nói chuyện với người đó tôi có vẻ giống như một đứa bé mới mở mắt từ hôm qua vậy. Tại sao đều là hai con người bằng tuổi nhau, giống như nhau mà người ta có thể nghĩ đến và làm những điều mà tôi chưa từng nghĩ. Cũng là một câu chuyện nhưng qua cách diễn đạt của người đó khiến mọi người phải chú tâm và suy nghĩ nhưng qua cách diễn đạt của tôi lại khiến mọi người cảm thấy như lời nói vu vơ của đứa trẻ chứ hiểu sự đời. Đầu tiên là sự ngưỡng mộ của tôi đối với họ nhưng dần dần sẽ là sự ghen tỵ và cuối cùng là sự ghen ghét. Trưởng thành thật sự rất mệt. Tôi mỗi ngày mở mắt luôn tự nhỉ với chính mình là hãy trưởng thành lên, trưởng thành để không bị người khác xem nhẹ. Cứ dè dặt bản thân, buộc bản thân phải lớn lên nhưng càng cố gắng thì càng cảm thấy mệt mỏi, càng cảm thấy cô đơn. Chưa trưởng thành sẽ nhìn thế giới bằng màu hồng vậy theo cậu thì người trưởng thành sẽ thấy thế giới màu gì. Là một màu đen của nghịch cảnh hay là một màu xám trắng của sự vô tâm hay là một sắc màu rực rỡ của nhiệt huyết và đam mê. Tôi thấy thế giới là một gam màu tổng hợp nhiều màu, có lúc lại chuyển từ đen sang trắng rồi lại về lại màu hồng còn cậu thì sao, cậu thấy thế giới này màu gì. Lúc chúng ta không còn đam mê những bộ phim tình cảm hàn quốc, những cuốn tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn hay những câu chuyện tình yêu cháy bỏng thì liệu có phải là trưởng thành. Lúc chúng ta dành thời gian để đọc sách, để quan tâm người thân, để tham gia nhiều cuộc hội thảo và làm quen với những người thành công tích cực thay vì tốn hàng giờ để sống ảo trên mạng, nhắn tin làm quen với người lại thì có phải là trưởng thành hơn. Cậu thấy bản thân đã đủ trưởng thành chưa, và cậu có đang cảm thấy cô đơn không. Lúc mà cậu không còn muốn chia sẽ mọi thứ kể cả niềm vui hay nỗi buồn cho tất cả mọi người mà lựa chọn tự gặm nhấm lấy hoặc chỉ dành cho một vài người đáng chia sẻ thì có lẽ cậu đang dần trưởng thành. Trưởng thành là lúc cậu nhận ra chỉ bản thân cậu mới có thể thay đổi cậu, chỉ có chính chúng ta mới có thể cầm cây đuốc để giữ lữa cho mình. Và là lúc cậu cảm thấy nỗi đau của cậu thì nên để cậu tự xoa dịu, trong chờ vào ai đó cứu rỗi bản thân chỉ làm bản thân chìm hơn. Trưởng thành là lúc chúng ta trải qua một quá trình lột xác và có lẽ sẽ dần cô đơn. Tôi nghĩ rằng cô đơn là cái giá phải trả để trưởng thành. Ai rồi cũng trưởng thành cả dù sớm hay muộn, hoàn cảnh tạo nên con người nhưng chính con người lại tác động ngược lại hoàn cảnh đó. Nếu cậu đang cảm thấy thất vọng vì bản thân không được trưởng thành như người khác thì đừng nên buồn nữa bởi khi cậu đã trưởng thành thì mong ước lớn nhất của cậu là được trở về tuổi thơ. Thế giới của người trưởng thành luôn muốn có một tấm vé để trở về tuổi thơ vô lo vô nghĩ. Tôi nghĩ trưởng thành chính là cùng song hành với cô đơn, còn cậu thì sao?
  • Trưởng thành có phải là cô đơn!
  • PieperSTAR
  • trưởng thành

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận