TUỔI TRẺ NGẮN. ĐỜI NGƯỜI CHỈ SỐNG MỘT LẦN.

Immediately :

00:00
Có câu nói “Vì cuộc đời là những chuyến đi”, chúng ta đi để lấp đầy những năm tháng chênh vênh của tuổi trẻ, đi để có cho mình những ký ức đẹp đẽ của lứa tuổi đáng giá nhất đời người. Nhan nhản trên các trang báo, trang blog thôi thúc người trẻ hãy không ngừng đi, đi để có những trải nghiệm, đi để không phí hoài thanh xuân, đi để sau này không phải nuối tiếc những vùng đất lạ đầy mới mẻ, đi để thỏa cái nhiệt huyết, ngông cuồng của tuổi trẻ. Nhưng có phải chúng ta đang lầm tưởng ý nghĩa của những chuyến đi đó hay không? Và phải chăng những người trẻ đang lấy cái cớ đó làm lá chắn cho những chuyến đi vô nghĩa của mình?! Tôi có một cậu bạn rất thích đi vi vu đây đó, mỗi lần stress hay muốn tìm lại sự bình yên cậu ta sẽ xách balo lên và đi khám phá những vùng đất mới lạ. Phượt, thiện nguyện, du lịch bụi cậu ta đều đi đủ cả. Có lần tôi hỏi cậu: "Tại sao mày lại thích đi đến thế?" Cậu ta nói rằng những chuyến đi giúp bản thân cậu được lấy lại năng lượng, được tiếp thêm những động lực và sau mỗi cuộc hành trình cậu ấy lại có thêm cho mình được những bài học, những kinh nghiệm. Sau mỗi lần đi cậu lại khám phá bản thân thêm một chút và tìm kiếm được một mảnh ghép trong “cái tôi” của cậu. Tôi nghĩ đó chính là ý nghĩa cốt lõi thực sự của “những chuyến đi” mang lại. Đọc đến đây chắc sẽ có nhiều bạn nghĩ rằng tuổi trẻ là phải tận hưởng theo đúng nghĩa chứ, cứ đi cho đã, cứ chơi cho đã, đâu ra mà lo nghĩ nhiều như vậy đúng không? Cũng chính vì là tuổi trẻ - cái độ tuổi đẹp nhất đời người và cũng thật ngắn ngủi. Vậy đâu ra nhiều thời gian cho bạn “tận hưởng” như thế? Thanh xuân của bạn qua nhanh nhưng bạn có để ý rằng tốc độ già đi của ba mẹ cũng không thua kém gì. Đừng vì “bận rộn” với những chuyến đi rong chơi mà quên đi những người thân thương đang đợi bạn trở về. Mỗi năm bạn gặp ba mẹ được mấy lần. Bạn có biết năm nay, ba mẹ bạn đã bao nhiêu tuổi rồi không? Bạn còn được bao nhiêu năm để trở về chăm sóc và ở bên họ? Album ảnh trong điện thoại có vô vàn những bức hình chụp cùng bạn bè lưu lại những chuyến đi du ngoạn tứ phương nhưng vẫn thấy là ít. Chụp chung với ba mẹ một tấm đã cho là đủ, là nhiều. Bạn nghĩ thanh xuân qua nhanh nhưng liệu thời gian bạn được bên cạnh ba mẹ và gia đình còn bao lâu nữa? Có những người đi xa hương, biệt xứ lúc quay về chẳng biết thăm ai, chẳng biết tìm ai. Nếu mai trở về không còn ai đứng bên lề cửa ngóng trông, bạn không còn thấy bóng dáng mẹ cặm cụi đứng bếp, không còn thấy bóng hình ba ngồi mải mê sửa chữa mấy món đồ bị hỏng. Không còn những bữa cơm gia đình ấm cúng toàn là món ăn bạn thích. Liệu bạn có còn muốn đi tiếp? Thế giới của người trẻ chúng ta chứa đựng rất nhiều thứ, muôn màu muôn vẻ, rực rỡ sắc màu thanh xuân. Nhưng với ông bà, ba mẹ họ chỉ còn lại con cháu. Năm tháng vô tình, thời gian nhanh thoắt, ba mẹ đều đã già. Một ngày nào đó, họ cũng sẽ rời bỏ chúng ta mà đi. Đừng đợi đến ngày ấy mới hối hận. Hãy dành cho họ nhiều thời gian hơn, cùng nhau ăn một bữa cơm, chuyện trò tâm sự và kể cho họ nghe những trải nghiệm, những cuộc hành trình của mình. Và bởi thanh xuân ngắn ngủi nên bạn không thể bỏ phí những năm tháng đẹp đẽ ấy cho những cuộc vui chơi bất tận, những chuyến đi không có hồi kết mà chẳng mảy may đến những ước mơ, dự định của mình trong tương lai. Người trẻ thường lấy lý do rằng thanh xuân ngắn lắm cứ chơi hết mình đi để sau này không phải nuối tiếc. Nhưng hỡi ơi còn những mục tiêu, những hoài bão của bản thân, bạn sẽ vứt đi đâu? Hay để sau khi chơi đã đời hết thanh xuân tuổi trẻ rồi bắt đầu đi thực hiện ước mơ của mình. Tuổi trẻ ngắn. Đời người chỉ sống một lần. Thanh xuân của bạn đâu chỉ đẹp vì ký ức với những chuyến đi, đâu chỉ đẹp bởi những kỷ niệm. Thanh xuân của chúng ta sẽ còn rực rỡ hơn khi những năm tháng tươi đẹp, tràn đầy sức trẻ ấy, bạn đã sống hết mình, sống với một trái tim căng tràn nhiệt huyết để theo đuổi một ước mơ, một lý tưởng. Cuộc đời giống như là một bữa ăn, có món chính, món phụ và cả những gia vị. Việc tất yếu bạn cần làm chính là học cách cân bằng. Dẫu biết tuổi trẻ cần có những trải nghiệm mới mẻ, những chuyến hành trình khám phá điều hay ho ở thế giới ngoài kia nhưng đừng quên mục tiêu ban đầu của bản thân. Đừng để những năm tháng thanh xuân chỉ có duy nhất một lần ấy phí hoài bởi những chuyến đi lang thang nơi này nơi khác mà không có mục đích. Đừng vì thỏa cái sở thích, cái ngông nghênh của tuổi trẻ mà đánh mất chính mình. Tuổi trẻ, hãy đi! Đi để biết thế giới ngoài kia rộng lớn ra sao, để thấy bản thân mình nhỏ bé thế nào. Nhưng nhớ đi chất chứ đừng lấy lượng. Đi sao thì đi nhưng phải nhớ rõ mục tiêu của mình. Đi cho thật ý nghĩa, chứ đừng để những chuyến đi trở nên sáo rỗng, đánh mất đi giá trị nguyên sơ của nó.
  • Tuổi trẻ
  • NHIỆT HUYẾT
  • PieperSTAR
  • PiepStar
  • Suy ngẫm
  • Tương Tác
  • chia sẻ
  • Bạn & Tôi
  • PiepMe

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận