VẪN CÒN NHỮNG NGƯỜI LUÔN YÊU THƯƠNG TA

Immediately :

00:00
Vẫn còn những người luôn yêu thương ta. Trong những hành trình ta trải qua trong đời có đôi lúc là đi cùng người khác, có đôi lúc là đi một mình cho dù là đi một mình hay cùng người khác điều sẽ trải qua những câu chuyện và rút ra những hành trang quý báu, nhưng không thể phủ định rằng cho dù là trong hoàn cảnh nào ta cũng cần có động lực và mục tiêu để vững vàng bước đi, là học sinh, sinh viên ta hướng về một tương lai tươi đẹp, sáng lạng và mang theo sự kì vọng của thầy cô, gia đình của bản thân để bước đi, là cha mẹ ta mong con cái có điều kiện phát triển tốt nhất cùng một tình yêu dành cho con mà bước đi. Ngoài mục tiêu rõ ràng thì động lực chính là thứ quan trọng nhất - trong những lúc khó khăn đôi lúc ta cần một chỗ dựa vững chắc để có thể tiếp tục. Cho dù bạn là một người ưu tú, một người tài năng, một người chăm chỉ, một người khó gần, một người chưa hoàn hảo, một kẻ thất bại, một người không được xinh cho lắm hay chỉ là một người bình thường thì một người thật sự thương bạn sẽ chấp nhận cả cho dù bạn là một người ra sao, bởi thương là thương con người bạn, thương cả ưu lẫn khuyết điểm thuộc về bạn, chứ không phải bạn phải như thế này như thế kia người ta mới thương bạn, nếu khi bạn thay đổi người đó rời đi thì hãy thầm cảm ơn vì người đó không thực sự thương bạn đâu. Cũng như ba mẹ vậy cho dù bạn là ai, có như thế nào ba mẹ vẫn chấp nhận bạn, vẫn một lòng thương bạn, vẫn mong bạn một đời bình an, hạnh phúc. Tôi vốn là một người mê đọc và chưa từng nghĩ mình sẽ thích "viết lách" nhưng người ta có câu "mình không chọn nghề - nghề nó chọn mình" thời gian đầu tôi viết là vì bổ trợ cho công việc nhưng dần dà mới phát hiện công việc này rất ổn áp với mình và cũng bắt đầu chuyển sang viết nhiều hơn. "Con chữ" đôi khi chính là thứ chữa lành những vết thương trong lòng con người đặc biệt là "Văn Học" tuy vậy không nhiều người có thể đọc những bài viết có độ dài, ba tôi cũng thế có đợt một bài tôi viết được đăng lên một trang nhỏ, ba đọc được mấy dòng chữ rồi lướt xuống nhanh ơi là nhanh, nhắc mới nhớ vậy mà ba tôi lại share bài viết đó, tôi có hỏi "ba chưa đọc hết sao lại share bài đó vậy" thì ba bảo "bài con gái ba viết mà". Đôi khi có những câu chuyện rất dài nhưng ý chính thì được rút lại rất ngắn, trong cuộc sống cũng thế hành động xuất phát từ "lòng yêu thương" đôi khi là những hành động rất nhỏ - nhỏ tới mức nếu vô tâm thì bạn cũng vô tình lướt qua nó luôn. Bạn có bao giờ thắc mắc vì sao người ta luôn coi trọng gia đình không, vì sao khi trải qua tất cả mọi chuyện - vui có buồn có mà gia đình vẫn là nơi người ta luôn hướng về không? Trong tất cả các mối quan hệ chúng ta có chẳng hạn như bạn bè hay người yêu, cho dù từng thân thiết tới mức nào cũng chẳng có điều gì sẽ níu giữ người đó lại khi người đó muốn rời khỏi bạn nhưng gia đình thì khác không giống như bạn bè hay người yêu không hợp thì thay người mới, gia đình là nơi con người ta được liên kết bằng sợi dây "máu mủ" gia đình là nơi vun vén chứ nào đâu có chuyện tôi không thích ba mẹ tôi của hiện tại tôi muốn thay ba mẹ khác. Một mối quan hệ thật sự có tương lai phải được viết trên một khoảng thời gian đủ dài và có sự ràng buộc nhất định với nhau. Ai trong đời cũng phải từng thất bại, cũng phải từng vấp ngã và tôi cũng không phải là ngoại lệ, khi điểm số của tôi tụt dốc nghiêm trọng tưởng rằng bố mẹ sẽ la mắng và gây áp lực ghê lắm nhưng không bố mẹ lại thấu hiểu và thông cảm cho tôi thậm chí còn khích lệ bảo tôi đừng tự gây áp lực cho mình, không chỉ trong chuyện điểm số, trong mọi chuyện tôi làm có những việc bố mẹ không hiểu cũng không giúp được tôi nhưng họ luôn ở phía sau ủng hộ tôi, có những lúc tưởng chừng như không thể tiếp tục nữa tôi lại nhớ tới bố mẹ, họ thương tôi như thế, ủng hộ tôi như thế mặt mũi nào mà tôi phụ lòng họ đây. Chính sự ủng hộ của bố mẹ đôi khi thầm lặng đôi khi mãnh liệt đã giúp tôi đứng dậy rất vô số lần trong những vấp ngã. Khi bạn đi học về trễ bố mẹ sẽ la bạn, khi bạn thức khuya bố mẹ sẽ la bạn, khi bạn không ăn sáng bố mẹ sẽ la bạn, khi bạn chạy xe không cẩn thận bố mẹ sẽ la bạn, khi bạn không nghe lời bố mẹ sẽ la bạn. Vì sao vậy, bố mẹ luôn la bạn? Bởi vì họ lo cho bạn, bạn về trễ mà không báo trước bố mẹ sợ bạn gặp phải chuyện gì đó không hay, bạn thức khuya bố mẹ lo bạn sẽ đổ bệnh, bạn không ăn sáng bố mẹ sợ bạn sẽ bị đau dạ dày, bạn chạy xe không cẩn thận bố mẹ lo bạn sẽ gặp tai nạn, bạn không nghe lời bố mẹ lo bạn sẽ đi sai đường, lo bạn sẽ hư hỏng, lo cho cuộc sống sau này của bạn. Nhưng khi bạn bị thương, bạn ốm, bạn khóc, bạn không vui bố mẹ sẽ đau lòng. Bố mẹ là vậy lo lắng cho chúng ta, hay la mắng là vậy nhưng hễ ta gặp chuyện gì họ là người đầu tiên đau lòng. Đó là thương. “Thương” là kết tinh từ rất nhiều, rất nhiều yếu tố - là chỗ dựa, là sự chấp nhận, là những hành động nhỏ, là một mối liên kết bền, là sự ủng hộ, là sự quan tâm, lo lắng, là nỗi đau lòng. --------- Đăng lại do em lỡ tay xóa huhu Mẫu ảnh: Như Lâmm Photo: EnEn
  • Thương
  • kênh quà tặng
  • piepstart

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận